Kỹ thuật gây tê ngoài màng cứng

Khoang ngoài màng cứng là một khoang ảo. Gây tê ngoài màng cứng là phương pháp gây tê vùng, bằng cách đưa một lượng thuốc tê thích hợp vào khoang ngoài màng cứng. Sự phân bố của các dây thần kinh tại khoang ngoài màng cứng chia thành từng vùng nhất định trên bề mặt da. Vì vậy, gây tê ngoài màng cứng chỉ làm mất cảm giác ở một số vùng do dây thần kinh bị thuốc tê ngấm chi phối.

Gây tê ngoài màng cứng được chỉ định trong một số trường hơp:

  • GMTD không thuận lợi.
  • Giảm đau sau mổ
  • Giảm đau ung thư giai đoạn cuối

Thủ thuật chống chỉ định trong các trường hợp sau: bệnh nhân từ chối gây tê; rối loạn đông máu; Shock giảm thể tích máu; tăng áp lực nội sọ; bệnh lý tim mach: hẹp van hai lá nặng, hẹp van ĐMC nặng; không đủ dụng cụ và phương tiện hồi sức; nhiễm trùng vị trí chọc kim.

Các ưu điểm gây tê ngoài màng cứng:

  • Cung cấp điều kiện tốt cho PT
  • Cung cấp thêm thuốc tê khí phẫu thuật kéo dài
  • Giảm đau sau mổ
  • Phục hồi nhu động ruột nhanh hơn gây mê
  • Bệnh nhân tự thở → Ít biến chứng phổi
  • Giảm biến chứng thuyên tắc tĩnh mạch sâu và thuyên tắc phổi

Bên cạnh đó, gây tê ngoài màng cứng có một số nhược điểm sau:

  • Thời gian bắt đầu tác dụng chậm
  • Biến chứng thần kinh
  • Không dùng catheter NMC trong điều kiện không có đủ phương tiện TD
  • Nguy cơ hiễm trùng cao

Lựa chọn thuốc tê dựa và thời gian tác dụng của thuốc tê:

– Lidocain: có thời gian tác dụng trung bình và bắt đầu tác dụng nhanh

– Bupivacain, Ropivacain: thời gian tác dụng dài. Ở nồng độ thấp, Bupivacain ít gây liệt vận động nên được lựa chọn để giảm đau sau mổ.

BS Trương Vân Anh

Nguồn: Nội khoa Việt Nam

Chuyên Khoa

Thuốc và biệt dược